Kinh thành.
Trong màn hoàng hôn, tường thành sừng sững uy nghi. Trời vẫn chưa tối hẳn, muôn vàn ngọn đèn đã được thắp lên, lấp lánh tụ lại thành một biển ánh sáng. Lát nữa dù có đến giờ cấm dạ, thì cũng chỉ là đóng cửa ngăn cách giữa các phường, còn bên trong phường, tửu lầu, trà lâu, thanh lâu vẫn tấp nập người qua lại không ngớt.
Trên không trung một khu dân cư chốn ngoại ô, một tiếng chim ưng bỗng vang lên xé toạc màn đêm. Có người giờ này vẫn chưa ngủ, nghe thấy âm thanh bèn ngó qua khe cửa sổ khép hờ. Bầu trời đêm đen kịt chẳng nhìn rõ thứ gì, một lúc sau, trong cơn mơ hồ dường như thấy một con chim lớn bay lướt qua.
"Gần đây không biết thế nào, chim ưng nhiều thật, ngày nào cũng bay lượn kêu la." Gã đàn ông nhìn đăm đăm một lúc, miệng lầm bầm.




